(Tiểu Thuyết) THANH TRÚC và Thần Chú Khắc Nhập

xuansang Tháng 5 31, 2025

Cùng bước vào cuộc hành trình tiêu diệt các Ác Linh trong truyền thuyết Việt Nam của cô bé Thanh Trúc, người sở hữu sức mạnh của câu thần chú cổ “Khắc Nhập!”. Một câu chuyện vô tiền khoáng hậu, trước đây chưa từng có và sau này cũng sẽ không. Với những được và mất, liệu rằng sau cuộc hành trình Thanh Trúc sẽ nhận lại được gì? Phép thuật bá đạo mà cô sở hữu liệu có tạo nên kì tích cho vận mệnh dân tộc. Mời các bạn đón đọc.

Tác giả: Xuân Sang. Năm xuất bản: 2026. Link đặt mua Sách Giấy (tặng kèm eBook): https://xsa.vn/shop/sach-thanh-truc/Miễn phí giao sách toàn quốc

Hãy để lại ý kiến của bạn bằng cách Comment ngay bên dưới, Inbox tới Fanpage hoặc gửi Mail về hòm thư we@xsa.vn.


 

 

Chương 01: Người và Tiên

Tre thần nhờ phép hóa nhân

Khởi tâm khát vọng chuyện dần lớn sanh

▶ Nghe Audio “Chương 01”

Ngày nảy ngày nay, ở vùng ngoại ô Hà Nội, một chiều mùa hè năm 2009.

Cô Thanh năm nay đã ba mươi tuổi mà vẫn chưa có chồng.

Năm cô lên mười tuổi ba mẹ bị bệnh mà mất sớm, cô sống côi cút trong căn nhà gỗ cũ, nương tựa vào xóm làng, nhờ hạt lúa, củ khoai mà lớn lên. Chính vì thế, cô luôn đối xử hiền lành, tử tế và nhẫn nhịn với mọi người xung quanh.

Hôm nay như mọi ngày, sau phiên chợ cô trở về nhà. Khi đi ngang qua rừng tre thì trời bỗng mưa như trút. Cô vội vàng chạy vào bụi tre to gần đó để núp. 

Vì là người nên cô không nhìn thấy Tre Tiên đang cởi trần tắm táp dưới cơn mưa, miệng ngân nga hát. Bất chợt Tre Tiên mở mắt ra thấy cô Thanh đứng ngay bên cạnh. Cậu giật mình vội vàng quấn lại cái khố che lấy cơ thể, miệng hét toáng lên.

Cô Thanh không nghe thấy gì, gương mặt vẫn ngơ ngác nhìn ra ngoài trời mưa. Tre Tiên sực nhớ ra con người sẽ không thấy mình, cậu bèn vung tay hiện ra một cái quạt nan, rồi dùng quạt ấy làm phép để thay đổi trang phục thành bộ áo dài và quấn khăn đóng màu xanh lá. Cậu bây giờ trông rất khôi ngô tuấn tú.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, trắng xóa cả đất trời. Cô Thanh nép sâu vào bụi tre già, run rẩy vì lạnh. Đang ngơ ngác đưa mắt nhìn ra ngoài trời mưa thì bỗng cô Thanh quay sang khiến Tre tiên giật mình. Nhưng không phải nhìn cậu, cô Thanh nhìn thấy dấu tay lạ in trên thân tre bóng loáng. Dấu tay rất to, rất rõ và đẹp. 

Cô kêu lên:

– Bàn tay ai mà to thế này!

Cô Thanh tò mò lấy tay mình ướm vào dấu tay lạ để so sánh. Khoảnh khắc ấy Tre Tiên lặng nhìn cô, thấy cô đáng yêu và xinh đẹp kỳ lạ, một cảm giác ngại ngùng dâng lên trong lòng khiến Tre Tiên đỏ mặt. Cậu bèn đưa bàn tay mình ướm về phía tay cô.

Cô Thanh cũng có cảm giác như mình đang chạm vào tay ai đó ở phía đối diện. Cơ thể cô bất động trong giây lát như có ai đang nhìn trực diện vào mình. Cô cảm thấy xấu hổ rồi hai má ửng hồng. Cô Thanh bẽn lẽn rụt tay lại.

Đúng lúc ấy thì trời tạnh mưa, cô vội vàng ra về.

Một cơn gió nổi lên, những lũy tre xào xạc du dương êm dịu.

Đêm ấy trở về nhà, cô mơ một giấc mơ lạ. Trong mơ, cô đi giữa sương khói mờ ảo, dưới ánh trăng sáng vằng vặc. Cô không biết mình đang đi đâu. Ở phía xa xa cô chợt nhìn thấy bóng dáng một nam nhân đang đứng đợi cô. Cô vô thức bước về phía ấy, dưới ánh trăng cô nhìn thấy gương mặt chàng trai rất đẹp. Lông mày rậm, mặc áo dài khăn đóng màu xanh lá trúc rất chỉnh tề. Tay cầm chiếc quạt nan tre phe phẩy. 

Chàng trai đưa một bàn tay ra, cử chỉ khoan thai nhẹ nhàng như mời gọi. Cô Thanh như bị hấp dẫn bởi đôi mắt đẹp ấy, cô vừa xấu hổ nhưng cơ thể cứng đờ không thể bỏ chạy được, vô thức cô nắm lấy bàn tay chàng trai. Má cô ửng hồng. Chàng trai đọc khẽ: “Khắc nhập, khắc nhập”. Tức thì các bụi tre sau lưng dịch chuyển sang hai bên mở ra một lối mòn. Rồi chàng trai dẫn cô Thanh đi sâu vào màn sương mờ ảo trong lúc các bụi tre đóng lại che khuất tầm nhìn của hai người.

Cô Thanh giật mình thức giấc, mồ hôi đầm đìa, hơi thở gấp như vừa vận động rất mạnh, cổ họng khát khô, cô vội với lấy bình nước để uống một hơi thật dài. Sau khi lấy lại bình tĩnh cô lại nằm xuống, trong đầu cứ suy nghĩ miên man về giấc mơ kì lạ.

Kể từ đó, cô Thanh và Tre Tiên thường xuyên gặp gỡ trong những giấc mơ. Họ kể cho nhau nghe đủ chuyện về thế giới của người phàm và tiên giới. Tiên Tre còn chỉ cho cô Thanh cách tìm đến bụi tre có in dấu tay – nơi giao ước để gặp nhau ngoài đời thực. Cậu không quên cẩn trọng dặn dò cô phải giữ kín chuyện này, bởi chỉ cần một ánh mắt tò mò của người đời cũng đủ khiến sự tĩnh lặng nơi rừng thiêng bị phá vỡ.

Họ đem lòng yêu nhau. Không lâu sau cô Thanh phát hiện mình có mang. Cả làng quê rúng động khi hay tin cô Thanh không chồng mà chửa. Họ nói xấu cô rất nhiều, bất cứ khi nào thấy cô đi ngang họ lại thì thầm vào tai nhau. 

Cái bụng của cô ngày một lớn, tỉ lệ thuận với những lời xì xào ở chợ làng. Trong những phiên chợ, mọi người ngày càng xa lánh cô. “Đồ lăng loàn, không chồng mà chửa, bôi tro trát trấu vào mặt bố mẹ”, bà hàng cá vừa liếc xéo cô vừa cố tình hắt toẹt thau nước rửa cá ra đường ngay khi cô đi qua. Cô giật mình, nước bẩn bắn đầy gấu quần, nhưng cô không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết cắn chặt môi, ôm khư khư cái bụng bầu mà rảo bước nhanh hơn. Sau lưng cô, tiếng cười cợt, tiếng chửi đổng vẫn vọng theo dai dẳng. Không ai bán hàng cho cô, không ai nhìn thẳng vào mặt cô. Những lúc ấy cô chỉ biết trốn vào một góc chợ, ngồi thụp xuống khóc nức nở, hai tay ôm bụng mà nước mắt rơi lã chã. Tre Tiên rất đau xót nhưng không thể lộ diện.

Khi chiếc thai đủ ngày đủ tháng, vào đúng mùa xuân Dương lịch ngày 20 tháng 03 năm 2010. Âm lịch nhằm ngày Kỷ Tỵ, tháng Kỷ Mão, năm Canh Dần thì cô Thanh hạ sinh một bé gái, tướng mệnh Đại Lâm Mộc. Cô đặt tên cho đứa bé là Thanh Trúc

Tre Tiên không thể tiếp tục chứng kiến vợ và con gái sẽ bị người làng làm tổn thương thêm nữa. Chàng phải đưa ra một quyết định đau lòng.

Một đêm sáng trăng, Tre Tiên lại về trong giấc mộng. Nhưng lần này, chàng không cười, chiếc quạt nan trên tay cũng không còn phe phẩy nữa.

Tiên Tre nhìn vợ mà nói:

– Em đi đi. Đi thật xa khỏi nơi này.

Giọng chàng trầm đục, như tiếng tre gãy trong bão. Cô Thanh ngỡ ngàng:

– Anh đuổi mẹ con em sao?

Tre Tiên quay mặt đi, giấu đôi mắt đỏ hoe.

– Ở lại đây, miệng lưỡi thế gian sẽ giết chết tâm hồn con bé, và cả em nữa. Ta là Tiên, nhưng luật trời trói buộc, ta không thể hiện thân để bảo vệ hai mẹ con trước người đời. Em hãy lên thành phố. Hãy để Thanh Trúc được sống như một đứa trẻ bình thường. 

Cô Thanh bật khóc ôm lấy chồng, nước mắt cô rơi xuống làm ướt đẫm vạt áo dài xanh của Tre Tiên. Cô biết chàng nói đúng. Tình yêu của họ là trái đạo thường, và đứa trẻ này là minh chứng của một phép màu không được trần gian chấp nhận.

Cô Thanh nói trong tiếng nấc:

– Đợi con lớn khôn, em sẽ đưa con về tìm anh. 

Tre Tiên gật đầu, chàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc vợ.

– Anh sẽ đợi. Dù trăm năm hay nghìn năm… rừng tre này vẫn sẽ đợi mẹ con em.

Đêm hôm ấy cô Thanh tỉnh dậy và khóc rất nhiều. Cô gói ghém đồ đạc, cả bài vị của cha mẹ bỏ vào những túi hành lý lớn. Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, người làng thấy căn nhà nhỏ của cô Thanh đã đóng cửa cài then kín mít. 

Cô đã đi, mang theo đứa con gái chưa đầy tháng và bí mật về mối tình với chàng Tiên Tre, để lại sau lưng lũy tre già rì rào trong gió sớm.


 

Chương 02: Thanh Trúc

Thân Tre gió đánh tơi bời

Một cành Trúc nhỏ vẫn ngời sắc xanh

▶ Nghe Audio “Chương 02”

Thành phố Hà Nội, một sáng mùa thu năm 2025.

Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua bụi tre cảnh, đậu xuống sân nhà, chiếu qua ô cửa sổ vào phòng khách. Con mèo mướp nằm cuộn tròn ngủ trên thảm trước cửa nhà. Trong bếp, bóng dáng cô Thanh tất bật ngược xuôi. Dù đã bước sang tuổi trung niên, dấu vết thời gian nơi đuôi mắt vẫn không che lấp được nét mặn mà, đằm thắm thời son trẻ. Đôi tay cô thoăn thoắt bày biện mâm cơm cúng, từng đĩa thịt, bát rau được sắp xếp gọn gàng, tươm tất. 

Chợt nhớ ra điều gì, cô ngoái nhìn lên lầu gọi to:

– Trúc! Dậy chưa con!

Không nghe thấy tiếng ai trả lời, nhưng vì mải mê sắp xếp đồ ăn nên cô cũng không để ý. Chuẩn bị xong, cô bưng cả mâm cơm đặt lên bàn thờ. Trên bàn thờ có bài vị của cha mẹ. Bên cạnh có bức tượng gỗ tạc hình Tre Tiên, người chồng ở tiên giới. Cô Thanh thắp nhang khấn vái một lúc.

Xong cô lại lớn tiếng gọi lần nữa:

– Trúc! Mau dậy đi qua thăm bố, Trúc ơi!

Cái rèm bên cửa sổ phòng Trúc khẽ lay động, những tia nắng sớm muốn luồn qua mà không được. Thanh Trúc đang nằm dài trên giường ngủ say nên chẳng nghe thấy tiếng mẹ gọi. Năm nay, Trúc đã là học sinh lớp 10A của Trường Trung Học Phổ Thông Chu Văn An, Hà Nội. Cô bé có một gương mặt dễ thương, dáng người mảnh khảnh cao dong dỏng.

Mãi không thấy tiếng trả lời, cô Thanh đi lên phòng Trúc. Cô đập cửa liên tục.

– Trúc ơi, Trúc!

Hết kiên nhẫn, cô Thanh đẩy cửa bước vào. Cánh cửa vừa hé mở, cảnh tượng bên trong khiến cô Thanh muốn tăng xông. Sách vở nằm lăn lóc như vừa trải qua một trận địa chấn. Sàn nhà rải rác vỏ kẹo, vỏ bim bim đủ màu sắc. Chiếc laptop trên bàn vẫn sáng đèn, phát ra những âm thanh xập xình hỗn loạn của một danh sách nhạc chạy thâu đêm. Cô Thanh thốt lên:

– Trời đất ơi! Cái phòng hay cái bãi rác đây!?

Cô tiến tới lấy tay kéo tấm chăn trên người Trúc ra rồi đánh mạnh vào mông con gái ba cái liền.

– Dậy, dậy ngay, con với cái suốt ngày ngủ nướng!

Trúc oằn người cố kéo lại tấm chăn, mắt vẫn nhắm tịt, miệng mếu máo vừa ngáp vừa nói:

– Thứ bảy mà mẹ, cho con ngủ miếng nữa đi!

– Dậy! – Cô Thanh đánh thêm cái nữa, rồi giật phăng cái chăn khỏi người Trúc. – Dậy thu dọn đồ đạc ngay, ăn ở bẩn thỉu thế này à!

Trúc uể oải ngồi dậy, đầu tóc rối bù, mặt nhăn nhó. 

Cô Thanh vơ đống rác quanh phòng miệng không thôi phàn nàn.

– Con gái gì lớn tướng rồi mà sống lôi thôi lếch thếch, không bằng một nửa con nhà người ta. Lúc nào cũng phải để mẹ dọn dẹp cho. Mày không lo sửa cái nết đi tao đuổi ra khỏi nhà.

Mắt nhắm mắt mở, Trúc hậm hực đáp:

– Biết rồi mà mẹ, nói hoài vậy! Mẹ đi ra ngoài đi!

Cô Thanh xếp lại tấm chăn đặt ở đầu giường cho Trúc, rồi đi ra cửa vừa đi vừa cằn nhằn. Trúc mở hé một bên mắt, vừa thấy mẹ đi ra khỏi phòng thì cô bé lại ngã phịch xuống giường định ngủ tiếp.

Cô Thanh đã hiểu tính con gái từ lâu, vội mở cửa bước vào đánh liên tục.

– Dậy! Dậy! Dậy! 

Trúc vội vàng ngồi dậy.

– Con dậy rồi đây!

– Dậy đi qua bố mau!

– Con biết rồi, dậy đây!

Trúc thở dài, ngáp một cái thật to. Rồi lười biếng bước vào nhà vệ sinh đóng cửa lại.

Cô Thanh bước xuống cầu thang miệng vẫn lẩm bẩm không thôi: “Con với cái… có chán không cơ chứ lại!”

Trúc đánh răng, rửa mặt xong thì xếp sách vở vào một góc bàn. Thay quần áo, thắt bím tóc gọn gàng, rồi với lấy cái ba lô bỏ vào ấy vài vật dụng cá nhân nho nhỏ. Trúc chạy như bay xuống từng bậc thang, vừa xuống tới bậc thang cuối cùng thì đã nhanh nhẹn chạy ra cửa. Trúc chạy ngang qua ban thờ ông Thần Tài, ông Thổ Địa, rồi tới cái kệ dép chọn một đôi mang vào, giọng lảnh lót:

– Dạ, con đi qua bố.

Cô Thanh nghe vậy thì nhắc nhở:

– Nhớ ghé qua Văn Miếu vái Thần Rùa chút đã nghen. 

Trúc xỏ vội chiếc giày còn lại, miệng dạ vâng cho qua chuyện rồi lao vút ra cổng, để mặc tiếng thở dài của mẹ. Nắng đã lên cao. Con mèo mướp trên thảm lười biếng ưỡn người, nheo mắt nhìn theo bóng cô chủ nhỏ đi khuất, rồi lại cuộn tròn, tiếp tục giấc ngủ dang dở.

Buổi sáng, đường phố Hà Nội xe cộ qua lại đông đúc. Tiếng còi xe inh ỏi ở mọi góc đường, cùng với tiếng người mời mua, người mặc cả, những tiếng cười đùa, tiếng chào vang lên ở các khu phố tạo nên một khung cảnh đầy nhộn nhịp giữa lòng Thủ Đô.

Bên kia đường có một cửa hàng bán đồ phong thuỷ. Bên ngoài cửa hàng anh nhân viên dọn dẹp lau chùi bụi bặm, xếp các khung tranh in hình Phật đặt lên kệ rất cẩn thận. Một chiếc xe bán tải nhỏ vừa đi tới, đậu trước cửa hàng. Sau thùng xe là các bức tượng bồ tát bằng thạch cao. Anh thanh niên xuống xe, anh nhân viên trong cửa hàng cũng chạy ra giúp. Cả hai thoăn thoắt bê từng bức tượng đặt vào trong cửa hàng. Trúc bước dọc theo con phố, nhìn thấy mỗi nhà đều có bàn thờ ông thần tài, ông thổ địa trước cửa. Đằng kia lại có một cửa hàng mới khai trương, họ đặt mâm cúng bái rất long trọng để cầu buôn may bán đắt.

Mải miết theo dòng suy nghĩ, đôi chân đã đưa Trúc đến trước cổng Văn Miếu Quốc Tử Giám tự lúc nào. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bên trong khiến tâm trí cô bé dịu lại. Đứng trước những hàng bia đá rêu phong, Trúc cảm thấy một sự tĩnh lặng khác hẳn với phố xá ồn ào bên ngoài. Cô bé nhớ thầy cô hay kể về Thần Kim Quy – biểu tượng trí tuệ ngàn năm của người Việt Nam. Ngài đã từng giúp An Dương Vương xây thành Cổ Loa. Và trao Ấn, Kiếm cho vua Lê Lợi dẹp tan quân thù, thống nhất non sông. Tới nay người dân Việt Nam vẫn tin thần Kim Quy sẽ đem lại phước lành cho nhân dân. Mọi người tới đây để cầu nguyện trước Rùa Đá lấy may mắn trong đường công danh sự nghiệp.

Trúc chắp tay cung kính trước các tượng Rùa rồi khấn. 

– Khấn thần phù hộ độ trì cho con đạt kết quả tốt trong mọi kì thi. Kính lễ các thần tôn kính đời đời.

Khấn xong Trúc vái ba lạy rồi reo lên:

– Giờ thì đi gặp bố thôi nào!

Nhiều năm qua, thỉnh thoảng cuối tuần Trúc lại bắt xe về miền quê năm xưa, nơi có lũy tre thần để gặp cha. Chuyến xe khách quen thuộc đưa Trúc rời xa khói bụi thành phố, chỉ mất hơn một giờ đồng hồ để về đến vùng quê ngoại thành yên ả.

Trúc bước xuống xe, đi sâu vào trong làng, đi ngang qua một cái miếu nhỏ có thờ tượn của Tre Tiên. Trúc tìm tới cây tre thần có in dấu tay của cha. Cô ướm tay mình lên dấu tay ấy và đọc: “Khắc xuất, khắc xuất, khắc xuất!”, Lập tức dấu tay trên thân tre sáng lên. Sau đó tiếng “RẮC! RẮC!” vang lên, các cây tre dịch chuyển, tách ra tạo thành một lối đi ở giữa. Trúc bước vào trong kết giới.

Các cây tre tự động khép lại, làm lối đi biến mất theo từng bước chân của Trúc.

Bên trong kết giới, Trúc thấy cha mình cầm chiếc quạt nan phe phẩy đứng đợi cô tự lúc nào. Trúc gọi to:

– Bố!

Vừa gặp cha, Trúc đã nhanh nhảu hỏi liền:

– Bố, bố được xếp vào bậc thần tiên nào vậy?

Tre Tiên ngạc nhiên:

– Sao tự dưng con lại hỏi ta thế?

Trúc đáp:

– Hằng ngày trong cuộc sống con thấy người ta thờ cúng rất nhiều thần linh khác nhau, nhưng tượng thờ của bố ngoài mẹ con và ở cái miếu nhỏ đầu làng này, thì chả thấy ai thờ cả? Thế là sao nhỉ?

Tre Tiên nghe vậy thì bật cười. Ông cùng Trúc bước vào trong bóng mát. Có một tảng đá to ở đó. Ông điều khiển những đốt tre bay tới xếp dưới chân, để ông bước lên như bước lên từng bậc thang. Còn Trúc không biết điều khiển tre nên phải vất vả leo lên tảng đá. Cả hai ngồi xuống trên tảng đá bằng phẳng. Một bàn trà bằng tre bay tới, bày ra giữa hai cha con. Rồi ấm trà tự rót trà ra chén. Cảm giác mọi thứ ở nơi đây đều rất bay bổng, như cõi tiên.

Tre Tiên nói:

– Con gái ngốc, đó là các vị anh hùng đã có công trạng lớn với nhân dân cả nước, nên được lập đền tôn thờ ở nhiều nơi. Còn như ta, chỉ là một chức Tiên nhỏ được giao trấn giữ rừng tre quanh làng này, để che chắn ngôi làng khỏi mưa bão hằng năm, ta chưa đóng góp được gì nhiều cho nhân dân, đất nước thì mấy ai biết mà thờ phượng.

Trúc phàn nàn:

– Hmm, thì ra là vậy… Bảo vệ cả một làng mà vẫn bị xem là nhỏ ư…

Trúc lại hỏi:

– Mà sao gia đình mình phải lén lút gặp nhau vậy bố? Người và Tiên không thể chung sống với nhau sao?

Tre Tiên nâng chén trà lên, hương sen thơm ngát tỏa ra theo làn khói mỏng. Ông nhấp một ngụm trà rồi trầm ngâm kể:

– Xưa kia từ thời các Vua Hùng, loài người, thần tiên và cả yêu ma đã từng có khoảng thời gian chung sống với nhau dưới một bầu trời. Nhưng sau đó một số chuyện đã xảy ra vượt khỏi tầm kiểm soát…

Đôi mắt Tiên tre hoài niệm về thời xa xưa, hình ảnh Cửu Vĩ Hồ, người bạn thân nhất của ông tàn sát dân chúng khiến ông không sao quên được. Hàng ngàn năm đã trôi qua, nhưng ông luôn cho đó là lỗi lầm của mình. 

Thấy cha bỗng im lặng, Trúc nhắc:

– Rồi sao nữa bố?

Tre Tiên nheo mắt lắc đầu xua tan dòng ký ức, ông nói tiếp:

– Sau đó, để bảo vệ sự cân bằng của Tam Giới, các vị thần đã phân định rạch ròi ba cõi: Thần – Nhân – Ma. Những sinh linh ở các cõi không được xâm phạm vùng ranh giới đã phân chia. Kể từ ấy loài người không còn nhìn thấy thần linh nữa, việc giao tiếp trở thành điều cấm kỵ. 

Ông khẽ thở dài, đặt chén trà xuống bàn:

– Nhưng đám yêu ma thì bất tuân mệnh Trời. Bọn chúng vẫn liên tục làm hại nhân dân với mong muốn mở rộng bờ cõi, với tham vọng lật đổ cả Thiên Đình để trở thành giống loài thống trị Tam giới. Nhân dân thờ cúng các vị thần để cầu xin sự che chở. Các vị thần luôn âm thầm bảo vệ nhân dân, bảo vệ các vùng ranh giới, nhưng không lộ diện. Cuộc chiến giữa Thần và Ma cứ thế kéo dài từ đời này qua đời khác. 

Tre Tiên quay sang nhìn Trúc.

– Mưa bão quanh năm mà con thấy, cũng là do yêu ma gây ra. Rồi những cơn động đất, sóng thần, hạn hán trong nhân gian… – Tre Tiên thở dài. – Đều là những ảnh hưởng từ cuộc chiến của Thần và Ma.

Trúc tròn xoe mắt.

– Vậy là bố gặp mẹ là sai ạ, tội này nếu Trời biết thì phạt thế nào?

Tre Tiên đáp:

– Ta sẽ bị cách chức. Trời sẽ phái người xuống bắt cả con và ta lên Thiên Đình nhốt lại để giám sát. Và mẹ con sẽ phải ở một mình. 

Trúc mặt xị xuống buồn bã:

– Vậy chả lẽ nhà mình cứ lén lút gặp nhau cả đời không có cách nào đoàn tụ sao bố?

– Có! Có cách! – Tiên Tre đáp.

Ánh mắt Trúc sáng lên:

– Cách gì ạ?

Tiên Tre không vội trả lời, ông nhấp một ngụm trà, phe phẩy chiếc quạt rồi từ tốn đáp:

– Như ta đã nói, nếu con và mẹ thường xuyên giúp đỡ mọi người, lập công tích đức, thì khi qua đời sẽ được thờ phượng, được bước vào cõi tiên giới. Khi ấy cả nhà ta sẽ được gặp nhau đường đường chính chính, con à!

Trúc đưa ngón tay lên cằm suy nghĩ.

– À, bảo sao con thấy mẹ cứ hay tham gia mấy hội nhóm cứu trợ đồng bào gặp khó khăn. Rồi mỗi lần trường con phát động phong trào thi đua quyên góp cho các tỉnh gặp thiên tai, mẹ luôn đưa cho con rất nhiều tiền bảo con nộp cho nhà trường. Vậy là mẹ đã biết điều này từ lâu.

Tiên Tre gật gù. Trúc lại hỏi:

– Vậy là mình cứ phải đem tiền cho người khác vậy hả bố?

Tiên Tre bật cười trước câu hỏi ngây ngô của con gái. Ông giải thích.

– Không phải như thế. Chỉ cần con giúp đỡ người khác ở những việc nhỏ nhặt, cư xử tử tế trong cuộc sống bằng sự thành tâm, học hành chăm chỉ, ăn nói lễ phép, ấy cũng là tích đức chứ không nhất thiết phải đưa tiền cho họ.

Trúc cười:

– À là kiểu cho bạn quay cóp bài lúc làm kiểm tra cũng là tích đức đúng hông bố!

Tiên Tre gõ cái quạt vào đầu Trúc.

– Tầm bậy! Cái đó là hại người ta chứ giúp gì.

Trúc xịu mặt.

– Yếu nhớt như con thì giúp đỡ được ai.

Tiên Tre phe phẩy chiếc quạt.

– Đừng lo, bên trong con có một nửa dòng máu thần linh của ta. Bắt đầu từ hôm nay ta sẽ dạy cho con phép tiên, để sau này con cùng ta bảo vệ rừng tre này, công đức của con lúc ấy sẽ lớn hơn là làm những việc nhỏ nhặt trong đời sống. 

Nghe cha nói sẽ dạy phép tiên cho mình, Trúc hồ hởi:

– Là cái phép điều khiển tre của bố đúng không? Con đã sẵn sàng rồi, mình bắt đầu ngay đi bố!

Tiên Tre đứng dậy, ông lướt trên một đốt tre bay ra bãi đất trống. Ông nói:

– Được! Để ta cho con thấy “Thần Chú Khắc Nhập”!

Trúc hào hứng nhảy phắt xuống khỏi tảng đá, suýt nữa thì trượt chân. Mặt trời đã đứng bóng, những tia nắng len lỏi qua tầng tầng lớp lớp lá tre, rọi xuống bãi đất trống những đốm sáng nhảy múa như bụi tiên. Không gian bỗng chốc trở nên nghiêm trang lạ thường khi Tre Tiên lướt qua, vung tay áo, hàng trăm đốt tre khô dưới đất bắt đầu rung lên bần bật.


 

Chương 03: Thần Chú Khắc Nhập

Mỗi người một đoạn tre xanh

Ghép vào thành phép khắc danh cõi đời

Nghe Audio “Chương 03”

Tre Tiên dừng lại giữa bãi đất trống, ông quay người đứng đối diện với con gái ở phía xa, vừa phe phẩy quạt nan, ông vừa niệm chú di chuyển một cây sào tre dài về phía con gái.

“Cộp”. Ông thả rơi chiếc sào xuống chắn ngang dưới chân con gái, khiến Trúc dừng lại. Hai người đứng đối diện nhau một khoảng xa, trên bãi cỏ ngổn ngang các đốt tre, bao bọc xung quanh là rừng tre ngút ngàn.

Tre Tiên bắt đầu giảng giải:

– Hôm nay ta sẽ bắt đầu buổi huấn luyện sức bền và phản xạ của con. Từ đằng đó, nếu con có thể chạy đến chạm vào vạt áo của ta thì bài huấn luyện kết thúc. Còn nếu con ngã trên đường đi thì sẽ phải bắt đầu lại từ vạch xuất phát.

Thanh Trúc nói:

– Ủa gì dễ vậy bố? Con đi bộ tới cũng được mà, chạy làm chi.

Nói xong Trúc thong thả đi về phía cha, nhưng Tiên Tre quơ nhẹ cái quạt trong tay, một đốt tre trên bãi đất bay tới đánh vào chân Trúc, khiến cô bé ngã khuỵu gối xuống.

Tiên Tre mỉm cười.

– Nhưng con đừng quên ta sẽ luôn tìm cách ngăn cản. 

Trúc đã hiểu ra vấn đề. Cô bé nheo mắt lại, rồi đập tay xuống đất đứng dậy. 

– À à, ba muốn vậy đúng không. Rồi, xem con nghiêm túc nè!

Trúc bắt đầu lại từ vạch xuất phát. Lần này Trúc chạy thật nhanh về phía cha.

“VÚT!” Một đốt tre bay đến hướng thẳng vào chân cô bé. Trúc nhanh chóng nhảy qua. Rồi lại nhiều đốt tre hơn bay tới, Trúc đều khéo léo tránh được. Khi đang đắc ý quay lại phía sau để cười hả hê thì cô bé đột ngột đập mặt vào một cây gậy tre mọc lên trước mặt, té sõng soài.

Trúc ôm trán xuýt xoa, đập tay xuống đất lồm cồm đứng dậy.

– Lại lần nữa đi ba!

Trúc quay về vạch xuất phát, rồi lại chạy thật nhanh về phía cha.

Tre Tiên hét lớn:

– Tre thành tên! Phóng!

Các đốt tre tách ra, vót thành những mũi tên nhọn bắn về phía Trúc. Trúc sợ hãi chỉ biết đứng yên, lấy tay che mặt rồi hét toáng lên. 

– Aaaa! 

Nhưng không có gì xảy đến. Cô bé mở mắt ra thì thấy những mũi tên chỉ cắm xuống mặt đất xung quanh dưới chân. Trúc dùng tay sờ soạng khắp người thở phào nhẹ nhõm khi không thấy vết thương nào.

Trong lúc ấy thì cha đang cười khoái chí. Trúc bực bội hít một hơi, lấy lại bình tĩnh, tiếp tục chạy về phía cha.

Tre Tiên lại hét lớn:

– Tre thành roi! Đánh!

Một cây roi hiện ra quất mạnh vào mông Trúc. Trúc đau điếng kêu lên rồi ôm mông, quay lại, nhưng cây roi lại vòng ra phía sau quất cái nữa vào mông. Trúc loay hoay tìm cách chụp lấy nó, nhưng Tiên Tre điều khiển nó linh hoạt làm Trúc không tài nào túm được. Trúc bị đánh túi bụi. Trúc nghiến răng nhắm mắt canh nhịp chính xác thời điểm rồi chụp lấy roi tre.

– Túm được rồi! Để xem bố còn mánh khoé gì nữa.

Trúc bẻ gãy cây roi, rồi tiếp tục chạy thật nhanh về phía cha.

Tre Tiên hô phép:

“Bẻ đũa không bẻ được cả nắm!” Tre thành chông. Cản!

Tiên tre phất tay, những đoạn tre cao cắm xuống đất, tạo thành những cây cọc làm vật cản trên đường đi. Trúc vất vả lách qua theo đường rích rắc, chạy tiến về phía trước.

Tre Tiên lại hô:

– Tre thành khiên! Đẩy lui!

Các đốt tre xoay vòng quấn lấy nhau thành một tấm khiên tròn đẩy cả người Trúc lùi lại. Trúc dùng toàn thân ghì chặt lại, cố thủ thế để không bị đẩy lui. Chỉ còn một chút nữa thôi là chân Trúc sẽ bị đẩy chạm vào vạch xuất phát, Trúc không cam tâm.

Trúc nhảy sang một bên khiến chiếc khiên mất đà bay vút đi mất.

Tre Tiên cười lớn:

– Kiên cường lắm. Được! Vậy để ta cho con mở mang tầm mắt! “Một thì thành mười. Cả bè hơn cây nứa!”

Các cọc tre nhân bản từ một thành mười, kết lại thành bức tường luỹ chắn ngay trước mặt Trúc. Trúc chạy sang bên trái, thì bức tường di chuyển sang bên trái. Trúc chạy sang bên phải thì bức tường dịch chuyển sang bên phải, không có cách nào vượt qua được. Các gậy tre lại biến hoá nhân bản thành vòng tròn bao quanh lấy Trúc, không còn đường lui. 

Trúc bám tay vào bức tường định leo qua. Nhưng bức tường lại nghiêng ngả và nhân bản lên thành nhiều bức tường khác tạo thành thế trận liên hoàn, hất tung cả người Trúc nhô lên hụp xuống theo địa hình thiên biến vạn hoá. Trúc trầm trồ há miệng, tròn xoe mắt kinh ngạc nhìn những đốt tre di chuyển, không thốt lên lời. Cô xoay sở tìm cách giữ thăng bằng mệt bở hơi tai.

Tiên Tre đọc tiếp:

“Mười thành một trăm. Hợp quần nên sức mạnh!”

Bức tường tách thành hàng trăm đốt tre khiến Trúc mất thăng bằng ngã bổ nhào xuống đất. Hàng trăm đốt tre bay vòng tròn theo hình xoắn ốc xung quanh trúc, gió bão nổi lên. Các đốt cứ tiếp nối bay tít lên cao theo hình xoắn ốc. Trúc như đang đứng giữa tâm bão, cô bé lấy tay che mặt, bụi và lá tre tung bay xào xạc. Đang loay hoay chưa biết thoát ra cách nào thì lại nghe cha đọc tiếp.

– Cao hơn nữa, hơn nữa! “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao! Khắc nhập, khắc nhập, khắc nhập!”

Cơn bão tre dần thu hẹp lại, như muốn hợp lại thành một. Trúc vội vã lách người ra khỏi một khe hở. Nhưng chưa kịp chạy đi thì Tre Tiên chĩa quạt về phía Trúc đọc to:

“Chung lưng đấu cật! Khắc nhập, khắc nhập!”

Ngay lập tức lưng của Trúc bị hút dính vào một đốt tre, đốt tre ấy bay tới hợp vào cơn bão. Cơn bão thì hợp lại, các đốt tre cứ ghép nối tiếp lên cao dần cao dần thành một bó tre trăm đốt khổng lồ. Cơ thể Trúc bị nhấc lên cao theo, càng bay càng cao, cao đến mức nhìn thấy bao quát được cả khu rừng.

Trúc không ngừng la hét, nhắm tịt mắt lại, bắt đầu gào khóc.

– Á á á! Thả con xuống, cho con xuống…! Hu hu hu!

Bó tre tiếp tục vươn mình lên cao, Trúc hai mắt nhắm chặt lại không dám nhìn xuống dưới. Trúc gào lên sợ hãi.

– Sợ quá, dừng lại, cho con xuống!

Bó tre dừng lại, các đốt tre không xếp chồng lên nhau nữa. Trúc bám chặt hai tay vào cây tre sợ bị rơi xuống. 

Tiên tre đứng trên một đốt tre lướt bay lên ngọn cây. Dáng vẻ thanh thoát điềm tĩnh.

– Con gái, tre không chỉ là tre. Tre có thể làm gậy gộc, kẻ thù đến nhà, trẻ con cũng đánh. Tre có thể làm chông nhọn, mọc lên từ lòng sông. Tre có thể làm khiên để phòng thủ. Nhưng tre cũng có thể làm tên nhọn để tấn công. Khi liên kết lại tre có thể tạo nên thành luỹ bảo vệ bao xóm làng. Phép thuật của nhà ta Thiên biến vạn hoá, khi thủ thì tĩnh lặng, khi công thì chuyển động không ngừng. Lúc cứng thì ngay thẳng, lúc mềm thì dẻo cong. Giới hạn duy nhất là trí tưởng tượng của con mà thôi. 

Trúc gào lên:

– Con biết rồi, cho con xuống…! 

Tre Tiên tiếp tục giảng giải:

– Nhưng đây không chỉ đơn thuần là một bộ phép, mà ý nghĩa thật sự của nó chính là sự Đoàn Kết. Con phải học cách hợp sức với mọi người trong cuộc sống để cùng nhau làm những điều lớn lao hơn. Đoàn kết chính là sức mạnh.

Trúc không dám mở mắt ra, kêu toáng lên:

– Con hiểu rồi, bố để con xuống rồi nói tiếp cũng được mà! Hu hu hu!

Tiên Tre liếc nhìn Trúc mỉm cười.

– Ờ ha, ta quên! Khắc xuất, khắc xuất, khắc xuất!

Tiên tre phẩy quạt, các đốt tre tách rời hết ra rơi xuống đất lã chã. Trúc cũng bị rơi từ trên cao xuống, cô quá sợ hãi chỉ biết hét lên

– Á! Cứu con!!!

Tiên Tre điều khiển một đốt tre bay tới gần để Trúc nắm lấy rồi đưa Trúc tiếp đất. Cuối cùng chân Trúc cũng chạm xuống bãi cỏ, Trúc mất thăng bằng ngã cắm cổ dúi dụi xuống bãi cỏ.

Tiên Tre lướt tre bay xuống tiếp đất nhẹ tênh.

– Chỉ với một đốt tre con có thể đi mây về gió, làm bất cứ điều gì. Từ giờ, ta sẽ bắt đầu giai đoạn huấn luyện tăng cường để con nhanh chóng làm chủ được phép này, con nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn để đủ sức di chuyển cả rừng tre, ngăn cản những cơn bão khi nó tới, hãy chuẩn bị tinh thần đi Trúc.

Trúc vừa sợ vừa tức, cái mặt chuyển sang mếu máo, rồi bỗng khóc toáng lên, khiến Tre Tiên cũng phải giật mình lùi lại.


 

Chương 04: Thư Viện Thần Ngữ

Rừng thiêng giấu kín lời vàng

Ngàn pho sách trúc ẩn đàng huyền cơ

Nghe Audio “Chương 04”

Buổi chiều, cha đưa Trúc đi thăm thư viện, nơi lưu giữ nhiều tài liệu về thần thoại. Thư viện được ẩn giấu bên trong một kết giới, muốn vào bên trong phải đọc to:

“Trúc thần chỉ lối, khai linh môn, nghinh cổ thư”.

Bên trong thư viện là một căn phòng dài vô hạn, với những kệ sách cao không thấy nóc, chất đầy văn thư cổ. Cha đi trước, Trúc đi theo sau. Cô bé phải thốt lên.

– Trời ơi, sao nhiều sách quá bố. Bố đọc hết đống này rồi hả? 

Tiên Tre gật gù, mặt vẫn tỉnh bơ.

Tất nhiên là… Chưa!

Trúc bật ngửa, liếc qua nhìn cha thất vọng. 

Tiên tre cười.

Thì cũng giống như con vậy đó, cứ thích mua sách sưu tầm chất đầy kệ mà có bao giờ đọc đâu. 

Ông nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị.

E hèm… Nhưng mà từ giờ trở đi, mỗi tuần con phải dành 2 canh giờ đọc sách và 2 canh giờ tập luyện thể lực. Phải thật chăm chỉ để mau chóng đắc đạo. Đây, mau mau ngồi vào bàn.

Tiên Tre kéo ghế cho Trúc ngồi xuống nghiêm chỉnh. Rồi ông bưng tới một chồng sách đặt lên bàn. Trúc nhìn chồng sách cao hơn cả đầu, há hốc miệng.

Gì trời? Giờ người ta có A.I rồi, bố muốn con học cái gì thì con lên App trong điện thoại hỏi là xong, ai đâu đọc sách giấy nữa bố? Mà cái gì đây… Lại còn viết trên thẻ tre á?

Trúc bĩu môi nhìn pho sách cổ. Tre Tiên khẽ mắng con gái.

– Hồ đồ, hồ đồ! A.I được tạo ra từ những kiến thức giới hạn của con người. Nhưng trên đời này còn có những kiến thức loài người chưa từng chạm tới, thì làm gì có A.I nào biết được. Ở đây đều là tri thức của thần linh, con hãy cẩn thận mà xem cho thật kỹ. Tuần tới ta sẽ kiểm tra đó!

Cái chân bàn kêu kẽo kẹt. Trúc lắc lắc cái bàn.

– Ủa hình như cái bàn bị kênh bố ơi.

Tiên Tre cúi xuống nhìn, khẽ nghiêng cái bàn để kiểm tra. Xong ông với tay lên kệ sách, lấy đại một quyển đem kê xuống chân bàn. 

– Chắc đồ cũ quá rồi. Để mấy bữa nữa ta thay.

– Ơ, bố có phép mà, sao không hoá tre ra cái bàn luôn đi.

– Chúng ta không được lạm dụng phép thuật trong đời sống thường ngày. Tiên giới cũng như Nhân giới vậy, thần linh cần cái gì thì có thể đem tiền vàng mã đi mua bán, trao đổi hoặc tự chế tạo lấy. 

– Sao Thiên Đình lại cứ thích tự đặt ra những quy tắc phiền toái thế nhỉ?

– Đó là để giữ trật tự và cân bằng tam giới. Sức mạnh của thần linh rất lớn nếu không cẩn thận có thể gây hại cho các chủng loài khác. Một cái hắt hơi của Ông Trời, Bà Trời cũng làm nhân gian mưa suốt mấy ngày đấy. Con chưa hiểu được đâu. 

Tiên Tre lắc lắc cái bàn kiểm tra lần cuối để chắc chắn cái bàn đã lấy lại cân bằng.

– Để ít bữa nữa ta sẽ đẽo cái bàn mới cho con, giờ thì lo đọc sách đi. Ta sẽ ra ngoài cho con tập trung.

Tiên Tre rời đi, Trúc nhìn theo bóng dáng cha khuất dần, nhíu mày khó chịu.

Trúc lia mắt nhìn một lượt, rồi lấy đại ra một quyển. Quyển sách bám đầy bụi như rất lâu rồi không ai chạm tới. Trúc thổi phù một cái để bụi bay khỏi cuốn sách. Tiêu đề của cuốn sách hiện ra: “TỪ THUỞ KHAI THIÊN”

Trúc lật ra trang đầu tiên là tranh minh họa Thần Trụ Trời, ngài đang đứng lấy thân mình chống đỡ cả thế gian. Trúc mở sang trang tiếp theo là tranh minh hoạ Tam Giới. Ở góc trên bên trái có Thiên đình, có Ông Trời, Bà Trời và các vị thần tiên bay lượn xung quanh. Ở giữa là Trần gian có loài người cày cấy, cúng bái thần linh. Ở dưới cùng bên phải là Địa Ngục với muôn loài yêu ma quỷ quái đang giương mắt nhìn lên. 

Trúc phàn nàn:

– Toàn chữ cổ thế này đọc làm sao, ngồi xem tranh cho hết buổi à?

Vừa dứt lời, những dòng chữ trong quyển sách sắp xếp lại thành ngôn ngữ hiện đại, Tiếng Việt, với Font chữ Times New Roman, cỡ chữ 14 to và rõ. 

Trúc thốt lên:

– Vãi chưởng!

Thì ra những quyển sách thần này có thể hiểu được suy nghĩ của người đọc đối diện để thay đổi ngôn ngữ cho phù hợp với từng thời đại. Trúc bắt đầu đọc say sưa, hết quyển này đến quyển khác. 

Những quyển sách tuy vẻ ngoài cổ kính nhưng lại ẩn chứa công nghệ vượt thời đại. Trúc thử dùng hai ngón tay zoom vào một hình vẽ, các thớ tre tự động giãn ra, hình ảnh phóng lớn sắc nét đến từng chi tiết. Cô bé lẩm bẩm từ khóa “Lạc Long Quân”, các nan tre lập tức tự sắp xếp lại, rào rào chạy như băng chuyền để đưa tất cả những đoạn viết về Lạc Long Quân lên trang đầu. Trúc hoàn toàn bị choáng ngợp.

Tiên Tre nói:

– Nhân gian sao thì Thần giới cũng y như vậy, hàng nghìn năm trôi qua, thời đại phát triển, Thần Linh cũng nâng cấp công nghệ để theo kịp xu hướng đó con. Hơn hẳn mấy cái A.I mà con dùng ha!

Trúc giật mình:

– Ủa bố? Sao còn đứng đó vậy, đi ra ngoài cho con đọc sách!

Tiên Tre cười khì khì rồi lém lỉnh chuồn ra ngoài.

Đọc đến xế chiều, Trúc vươn vai ngáp dài một cái, xem đồng hồ.

– Phải về thôi!

Trúc chợt nhớ ra điều gì đó, mỉm cười tinh ranh móc điện thoại ra.

– He he chẳng mấy khi được bước vào thư viện thần tiên, phải chụp hình gửi cho tụi ở lớp khoe mới được.

Cô bé giơ điện thoại lên bấm chụp bìa của từng quyển sách, rồi lại chụp quang cảnh trong thư viện. Trúc mở Zalo định gửi cho hội bạn thì thấy các bức ảnh trắng xóa không thấy gì. 

– Ờ ha, quên! Người phàm đâu có thấy được Thần giới. – Trúc thở dài. – Thôi về!

Ngay trước lối ra có một bức tranh tường lớn khắc ở trên cao, đường nét chạm trổ tinh xảo. Bức tranh vẽ một vị Thần tướng, mặc Áo giáp sắt, cưỡi trên lưng Ngựa sắt đang phun lửa, hai tay ngài vác bó tre vàng lớn quét đám quân thù phía dưới. 

Trúc ngắm nghía bức tranh, chống tay lên cằm ngẫm nghĩ. Bức tranh trông rất quen dường như đã thấy ở đâu đó trong sách giáo khoa ở trường. Trúc “Ồ” lên một tiếng.

– Này là tranh vẽ Thánh Gióng đánh giặc Ân bằng Tre đằng ngà đây mà, cứ tưởng ai. Thôi về!

Cái bụng Trúc bắt đầu kêu lên “ọt ọt” vì đói. Trúc vừa bước ra khỏi cửa thư viện, thì kết giới đóng lại, thư viện biến mất.

Trước khi Trúc về Tiên Tre đưa cho con gái một túi măng, dặn dò:

– Con đem về bảo mẹ nấu ăn, măng non ta mới hái đấy.

Trúc “Dạ” một tiếng rõ to rồi vui vẻ chào cha ra về. 

Trúc rời khỏi kết giới, trở lại bìa rừng, chiếc xe khách lại lăn bánh trở lại trung tâm thành phố Hà Nội náo nhiệt.

Về tới nhà, Trúc mở cửa chạy vụt vào trong chào to:

– Mẹ, con mới về! 

– Ừ! – Cô Thanh đáp. – Thay quần áo, rửa tay đi rồi xuống ăn cơm liền nha.

Trúc đi lên cầu thang về phòng mình. Cô đi ngang qua con mèo mướp, nó đang ngồi phơi cái bụng to mập trên cái tủ thấp, trông rất lười nhác. 

Tiếng nước róc rách chảy ra từ vòi rửa bát. Đôi bàn tay cô Thanh nhanh nhẹn rửa từng cái chén úp gọn gàng ngăn nắp lên kệ. Xong đâu đấy, cô tháo bao tay vắt lên giá bên cạnh, lại xếp một cái khăn vuông vức rồi lau bàn bếp. 

Căn bếp hiện đại, mọi thứ ngăn nắp, đầy đủ tiện nghi cơ bản, tủ lạnh, lò vi sóng, những kệ gia vị đẹp mắt kèm một lọ hoa tươi rói. Ở một góc trong gian bếp nhỏ lại có bàn thờ ông Công ông Táo với trái cây, hoa tươi. Cô Thanh với lấy đĩa trái cây đã ngả màu vàng trên bàn thờ rồi thay thế bằng những quả mới xanh mọng nước. 

Trúc từ trên lầu đi xuống với mái tóc được buộc lại gọn gàng, quần ngắn, áo thun. Cô Thanh dọn đồ ăn ra bàn. Trên bàn thức ăn đủ đầy, nào canh hến, xào, món mặn và cơm trắng đang bốc khói nóng hổi.

Trúc vừa ngồi xuống ghế, tay đã nhanh nhẹn xới hai chén cơm trắng. Đôi mắt cô sáng lên ánh nhìn thích thú. 

– Wow, đồ ăn của mẹ lúc nào cũng số một. Con mời mẹ dùng cơm.

Cô Thanh mỉm cười. Cô kéo ghế ngồi phía đối diện, gắp cho Trúc một miếng cá để vào chén. Trúc nhanh nhảu đưa hai tay bê chén cơm lên nhận lấy. Trúc lùa một hơi hết một đũa thức ăn to trông rất ngon lành. 

Cô Thanh nhìn lên tay trúc thấy có mấy vết xước và đôi chỗ bầm tím, bèn đặt bát cơm xuống cầm tay Trúc lên hỏi:

– Cái gì thế này, con nghịch ngợm ở đâu mà bầm tím cả người vậy?

Trúc cười toe híp đôi mắt lại.

– À nay bố dạy con phép Tiên ấy mà, con bị mấy đốt tre đập vào người, rồi bị ngã.

Cô Thanh khó chịu:

– Trời đất quỷ thần ơi, sao bố mày mạnh tay thế, để đêm ổng về trong mộng, tao mắng cho một trận.

Trúc lại cười lùa cơm vào miệng. Hai má Trúc phồng lên, cô vừa nhai vừa nói:

– À mẹ đốt thêm cho bố vàng mã nhiều nhiều để bố sống bớt khổ nha mẹ.

– Là sao?

– Bố có cái bàn trong thư viện cũ quá mà không có tiền thay. À… Hay là mẹ đốt cả cái bàn lên cho bố cũng được.

– Bố con là thần mà sao phải cần lắm tiền. Cứ xài cái bàn ấy khi nào hư thì thay sau. Mà ngày nào mẹ chả cúng cho bố con đồ ăn ngon, có ăn có mặc là được chứ cần gì lắm tiền.

– Bố bảo Tiên giới cũng như Nhân giới vậy đó, đôi lúc muốn nhờ thần linh khác giúp đỡ, cũng phải đưa tiền cho họ đấy mẹ.

Cô Thanh cau mày.

– Lại phải thế á. Lắm chuyện!

Trúc nhìn qua mẹ, thấy cô Thanh đeo vòng tay thần Kim Quy Vàng. Trúc giả vờ vừa cười tủm tỉm vừa hỏi đánh trống lảng.

– Mẹ… mẹ… cái vòng đó… con thấy mẹ đeo hoài. Vàng thiệt hả mẹ?

Cô Thanh hừ một tiếng như hiểu trước ý đồ của con gái.

– Ừa, vàng thiệt, vật gia truyền bà ngoại cho mẹ.

– Hay… cho con đi. Con thấy trong lớp cũng có mấy đứa đeo vòng đẹp lắm. Con mà đeo cái này là bảnh lắm luôn.

Cô Thanh liếc mắt:

– Sau này, khi nào con lớn thì mẹ cho. Không phải đồ chơi đâu mà xin xỏ, ăn cơm đi, có canh hến con thích đó!

Trúc cười khì rồi lại nhai cơm nhóp nhép. 

Con mèo mướp cũng đã dậy, nó đang ăn hạt trong cái đĩa của nó. Đôi mắt nó lim dim tận hưởng một buổi tối mùa thu trong lành.


 

Chương 05: Luyện Tập

Từ ngàn đốt lẻ rời tay 

Hợp thành một khối vần xoay đất trời

▶ Nghe Audio “Chương 05”

Những tuần tiếp theo, các buổi huấn luyện phản xạ và sức bền lại diễn ra. VỤT! Các đốt tre bay đến gần trước mặt Trúc cô bé cúi người xuống tránh né, lần này Trúc tập trung hơn hẳn, tiếp tục chạy về phía ba.

Tiên tre cho các gậy tre biến hoá xếp thành các hàng ngang trải dài trên mặt đất, dập dìu theo nhịp điệu múa sạp. 

Trúc đứng ngẩn ngơ nhìn không hiểu.

Tre Tiên giải thích:

– Đây là điệu múa sạp dân gian của nước ta. Con phải canh cho chuẩn nhịp thì sẽ nhảy qua được, còn không thì nó sẽ kẹp chân con ngã đó! Ha ha!

Trúc nhíu mày quan sát một lúc. Tiếng các sào tre đập vào nhau liên tục “Cạch! Cạch! Xòe!”, “Cạch! Cạch! Xòe!”.

– Ah, con nhìn ra quy luật rồi!

Trúc bắt đầu nhảy theo nhịp, điệu nhạc như vang lên trong đầu, từng bước tiến về phía ba. Trong lúc ấy tiên tre thong thả ngồi nhâm nhi tách trà theo dõi.

“Cạch! Cạch! Xòe!” Âm thanh khô khốc. Trúc nhảy như con choi choi, mồ hôi túa ra, mắt dán chặt vào những thanh tre đang đóng mở nhanh dần như hàm cá sấu. Chỉ cần chậm một nhịp thôi là… “RẮC!”

Khi Trúc chỉ còn cách Tiên Tre năm bước, cô bé bị kẹp chân ngã úp mặt xuống đất. Tiên tre bật cười thích thúc. Trúc đập tay xuống đất đứng dậy.

– Thử lại đi bố!

Nhiều đốt tre lại bay đến tấn công, Trúc tay cầm một gậy tre dài đánh văng hết như đánh khăng. Vừa đánh Trúc vừa dùng hết sức chạy nhanh về phía ba.

Tiên tre lại điều khiển ghép nối các cây tre thiên biến vạn hoá, xoay chuyển địa hình liên tục. Trúc cứ leo lên các tấm ván lại tụt xuống, không còn xác định được phương hướng, các chướng ngại vật cứ xoay vòng và biến đổi liên tục.

Bỗng nhiên gậy tre trong tay Trúc bị cha điều khiển bay lên, xoay vòng tròn, Trúc bị kéo theo bay lên trời. Không giữ được gậy, Trúc buông tay ra, rồi mất đà bị cuốn văng đi mất dạng.

Trúc hét lên:

– Áaaaaaaaaa!

Tiên Tre thấy con gái bị hất văng đi thì vô cùng hốt hoảng, vội bay tới chỗ con. Ông đáp xuống chỗ Trúc đang nằm nâng Trúc dậy.

– Con gái có bị sao không?

Trúc kêu lên.

– Á, đừng có đụng vào cái tay… đau quá bố!

Trúc vội bắt xe về nhà. Cô Thanh chở Trúc đi bệnh viện bó bột cái tay gấp.

Ở trong bệnh viện, cô Thanh đứng trước mặt Trúc tay chống nạnh, mặt cô giận dữ và lắc đầu nhìn đứa con gái quậy phá.

– Con với cái! Chỉ báo mẹ chứ chả làm được việc gì ra hồn. Đi đứng thế nào mà té ngã gãy cả tay?

Trúc nhìn mẹ, cười trừ nhưng khi thấy mặt mẹ nghiêm nghị thì cụp mắt xuống, tỏ vẻ hối lỗi. Cô bé không dám kể là do cha làm, sợ mẹ mắng cha và cấm mình học phép nữa.

Trúc bó bột một tay rồi, nên những buổi tiếp theo cha để Trúc chuyên tâm đọc sách. Ông cũng bù đắp cho con gái bằng cách nấu những món chè đủ các loại để con vừa ăn vừa học. Trúc được dịp làm nũng, đòi cha cho ăn đủ thứ trên đời.

Tiên Tre phàn nàn:

– Mẹ con có cho ta nhiều tiền thế đâu, để ta xem ngoài miếu có ai cúng gì ngon cho ta thì đem vào cho con ăn.

Trúc cười:

– Ok luôn bố! Hẹ hẹ!

Trúc đọc sách về “CÁC VỊ ĐẠI THẦN”, rồi đến “CÁC ĐẠI ÁC MA”. Mỗi cuộn tre nặng trịch trên tay Trúc. Khi mở ra, các nan tre va vào nhau kêu lách cách vui tai, toả ra mùi ngai ngái của tre ngâm hun khói.

Trúc lần lượt đọc tới quyển “CÁC LINH THÚ”, là các linh vật trong thần thoại Việt Nam: Chim lạc, Thần Kim Quy, Rồng.

Trong sách có rất nhiều tranh minh hoạ, hình ảnh chuyển động như những thước phim. Khi thì thấy Chim Lạc bay trên bầu trời, lượn theo gió. 

Khi lại thấy loài Rồng dũng mãnh ngoi lên từ dưới lòng biển sâu. Trúc lấy ngón tay chạm vào, con Rồng trong sách phun một ngọn lửa nhỏ xíu làm cô bé giật mình rụt ngón tay lại.

Có cả hình ảnh Thần Kim Quy đang lượn vòng ở hồ nước bên dưới, trên lưng là nỏ thần, tay trái cầm Ấn, tay phải cầm thanh kiếm Thuận Thiên. 

Cuối quyển sách, trúc thấy một trang ghi tiêu đề rất lớn “LOÀI NGHÊ”, nhưng khi mở đến trang có hình ảnh minh hoạ thì trang ấy lại bị rách mất.

Trúc hụt hẫng.

– Ơ… Bị rách rồi.

Trúc nheo mắt nhìn một cái khó hiểu, rồi đóng cuốn sách lại.

Một tháng sau, khi cánh tay đã lành lặn hẳn, Trúc quay lại sân tập với một khí thế hoàn toàn mới.

Tre Tiên phất tay, hàng loạt đốt tre lao vút tới như mưa tên. Nhưng lần này, Trúc không né. Cô bé lôi từ sau lưng ra một tấm ván gỗ dày cộp, che kín trước ngực. “Cốp! Cốp! Cốp!” Những đốt tre va vào mặt ván, nảy ra tứ tung. Trúc hí hửng ló đầu ra cười đắc ý:

– Hê hê! Đây là gỗ nghiến xịn con lấy từ mấy bà cô gom ve chai đấy! Bố chỉ điều khiển được tre thôi, còn gỗ này thì bố bó tay nhé!

Tre Tiên nhướn mày, tỏ vẻ ấn tượng trước sự láu cá của con gái. Ông lập tức thay đổi chiến thuật, điều khiển các bụi tre di chuyển hỗn loạn, tạo thành mê cung. Thấy tình hình rối ren, Trúc không dại dột leo trèo nữa. Cô bé nhanh trí nằm rạp xuống đất, bò lổm ngổm như đặc công, lợi dụng những bụi rậm để lén lút tiếp cận từ phía sau lưng cha. 

“Dễ ợt!” Trúc thầm nghĩ, nín thở bò từng chút một. 

Tấm lưng của Tre Tiên đã ở ngay trước mặt. Ông vẫn đang thong thả phe phẩy quạt nhìn về phía trước, dường như không hề hay biết. Trúc nín cười, rón rén đứng dậy. Chỉ còn ba bước chân nữa thôi. Cô bé vươn tay ra, định chộp lấy vạt áo của bố để kết thúc bài thi. Bỗng…

– Con gái, nhìn dưới chân xem! – Giọng Tre Tiên vang lên bình thản. 

Trúc giật mình nhìn xuống. 

– Hả?

“PHẬP!” Một mầm măng nhọn hoắt từ dưới đất bất ngờ đội thổ mọc lên sau lưng Trúc, nó lớn nhanh như thổi thành một cây tre cao vút, móc vào gáy áo của Trúc rồi nhấc bổng cô bé lên không trung.

– Á á á á á!!! 

Trong nháy mắt, Trúc đã bị treo lủng lẳng trên ngọn tre, chân tay chới với giữa trời. Tre Tiên quay lại, đập cái quạt vào tay bôm bốp, cười sảng khoái:

– Thông minh lắm! Biết dùng gỗ nghiến khắc chế phép tre, biết bò dưới đất để tránh tầm nhìn. Nhưng con quên mất một điều: “Tre già thì măng mọc”. Ở trong khu rừng này, rễ tre nằm ở khắp mọi nơi dưới chân con đấy!

Trúc thở dài thườn thượt, buông thõng hai tay chịu thua.

– Con biết rồi! Thả con xuống đi bố ơi!

Song song với việc rèn luyện thể lực, Trúc bắt đầu được dạy những câu “Thần Chú Khắc Nhập” cơ bản nhất.

Thời gian đầu, mọi thứ không như mơ. Trúc ngồi xếp bằng giữa bãi đất, miệng lẩm bẩm đọc chú đến khô cả cổ, rát cả họng mà mấy đốt tre vẫn nằm trơ ra đó như trêu ngươi. Chúng chẳng nhúc nhích dù chỉ một chút.

Tiên Tre nhắc nhở:

– Đừng chỉ đọc bằng miệng. Thân – Tâm – Ý phải hoà làm một. Phải dùng ý chí. Hãy tưởng tượng con và tre hợp nhất.

Trúc hít sâu, nhắm mắt lại để cảm nhận dòng chảy bên trong mình – nửa dòng máu Tiên đang âm thầm chảy. Cô bé cầm hai chiếc đũa tre lên, dồn hết sự tập trung vào đầu ngón tay, hô to:

“Khắc Nhập!”

“CẠCH!”

Một luồng lực hút vô hình, mạnh như nam châm điện kéo hai chiếc đũa dính chặt vào nhau. Trúc giật mình mở mắt ra. Cô bé thử dùng tay bẻ, rồi kéo mạnh ra hai bên nhưng hai chiếc đũa đã liền lại thành một khối thống nhất.

– Được rồi! Con làm được rồi bố ơi! – Trúc reo lên sung sướng.

Tiên Tre cầm đôi đũa lên quan sát:

– Vẫn còn vết nối rõ quá! Tiếp tục luyện tập cho đến khi nào không còn mối nối thì mới gọi là thành công!

Nghe vậy Trúc xị mặt xuống tiu nghỉu.

Nhưng bước tiến nhỏ ấy là tiền đề cho những bước tiến lớn. Từ đôi đũa, Trúc bắt đầu tập ghép nối các đốt tre lớn hơn, rồi tách rời chúng, điều khiển chúng xoay vòng.

Bây giờ mỗi khi đọc sách trong thư viện Trúc có thể khiến quyển sách tre bay lơ lửng giữa không trung, cho đỡ phải mỏi tay mỏi gáy.

Chẳng bao lâu sau, Trúc đã có thể thực hiện một phép khó hơn: Di chuyển cả một bụi tre nhỏ. 

Cô bé đứng tấn, mồ hôi vã ra như tắm, hai tay run run hướng về phía bụi tre, nghiến răng đọc chú. Bụi tre rùng mình, rễ tre từ từ tách khỏi đất, nhích sang bên phải một đoạn theo ý Trúc, mặt đất bị xới lên. Dù chỉ di chuyển được một chút mà Trúc đã thở hổn hển vì kiệt sức, nhưng đó là minh chứng cho thấy dòng máu Thần trong cô đang dần thức tỉnh.

Nhiều tháng sau.

Một buổi trưa trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Tiếng chim chuyền cành râm ran hoà cùng tiếng lá tre xào xạc tạo nên một bản nhạc rừng êm ả. Không khí trong lành và mát mẻ, khác xa cái ngột ngạt của khói bụi thành phố.

Hai cha con ngồi uống trà thư giãn trên tảng đá lớn. Tre Tiên vươn vai, đặt chén trà xuống rồi nhìn con gái với ánh mắt thách thức:

– Con đã sẵn sàng cho bài kiểm tra cuối kỳ chưa? 

Trúc đứng bật dậy, bẻ khớp ngón tay răng rắc, tự tin đáp:

– Con đợi mãi câu này của bố. Bắt đầu luôn đi ạ!

Hai cha con tiến ra bãi đất trống, đứng đối diện nhau. Không khí bỗng chốc trở nên nghiêm túc. Tre Tiên phất tay áo. “Rào rào!” Các đốt tre xung quanh bay lên, lao vun vút về phía Trúc. Nhưng hôm nay, Trúc không chạy trốn, cũng không dùng khiên gỗ hay mẹo vặt nữa. Trúc sẽ dùng chính phép của cha để đấu với cha!

Cô bé đứng tấn vững chãi, hai mắt rực sáng tập trung cao độ.

Tre Tiên hô: “Khắc Nhập!” Các đốt tre kết lại thành một hàng rào kiên cố chắn ngang trước mặt Trúc. 

Trúc vừa lao tới vừa hét lớn: “Khắc Xuất!” Cô bé vung tay chém mạnh vào không trung. Một luồng lực vô hình phóng ra, đánh vào hàng rào tre khiến các đốt nối bung ra, hàng rào vỡ vụn tạo thành một lối đi ở giữa.

Tre Tiên tiếp tục biến hóa, hàng rào tre lại tái hợp, mọc thêm gai nhọn tua tủa vây lấy Trúc. Trúc toát mồ hôi hột, liên tục xoay người điều khiển dòng chảy phép thuật để tháo gỡ từng lớp vòng vây.

Mặc dù sức của Trúc còn non nớt, thao tác còn chưa thật mượt mà, nhưng Tre Tiên thấy rõ sự tiến bộ vượt bậc trong ánh mắt kiên định của con. Ông mỉm cười, kín đáo thu bớt thần lực lại, chỉ giữ mức độ vừa đủ khó để thử thách ý chí của cô bé.

“Cơ hội đây rồi!” Nhận thấy bức tường phòng thủ của cha có một khe hở nhỏ (do ông cố tình để lộ), Trúc dồn hết sức bình sinh, phá toang chướng ngại vật cuối cùng và lao tới.

“Bộp!” Bàn tay nhỏ bé của Trúc đập mạnh lên vai cha. Cô bé thở hồng hộc nhưng miệng cười toe toét:

– Yeah! Con bắt được bố rồi! Con thắng rồi!

Tiên Tre nhìn con gái lấm lem mồ hôi, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào không giấu giếm. Ông phất tay, những lá tre rơi rụng dưới đất tự động bay lên, đan kết lại thành một chiếc vòng lá tre xanh mướt. Ông nhẹ nhàng đội chiếc vòng lên đầu con gái:

– Chúc mừng con gái. Con đã tốt nghiệp lớp cơ bản!

Trúc sờ lên chiếc vòng lá trên đầu, cười híp mắt sung sướng. Nhưng nụ cười trên môi Tiên Tre bỗng tắt hẳn. Ông đặt hai tay lên vai con gái, nhìn thẳng vào mắt cô với vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy:

– Trúc, con hãy nghe cho kỹ lời ta dặn đây.

Thấy thái độ khác lạ của cha, Trúc cũng tắt nụ cười, đứng nghiêm chỉnh lại:

– Dạ, con nghe.

– Phép thuật con học được ở đây, tuyệt đối không được sử dụng ở thế giới phàm trần.

Trúc thắc mắc:

– Sao vậy bố? Con dùng một chút xíu để giúp việc vặt cũng không được sao? Ví dụ như lấy cái ly uống nước, hay dọn phòng cho nhanh…

Tiên Tre lắc đầu, giọng đanh lại:

– Không là Không! Thứ nhất, nếu để người phàm nhìn thấy, cuộc sống yên bình của hai mẹ con sẽ bị phá hủy. Thứ hai, và là điều quan trọng nhất: Khi con vận công, dòng chảy thần khí sẽ phát ra tín hiệu. Những yêu ma lẩn khuất đâu đó trong nhân gian… chúng sẽ đánh hơi thấy con. Và nếu biết con không phải Thần Tiên mà chỉ là một á thần yếu ớt, bọn chúng sẽ gây hại cho hai mẹ con.

Ông siết nhẹ vai con gái:

– Con chưa đủ sức đối đầu với chúng đâu. Từ xưa tới nay, bất cứ ai trong quá trình tu luyện đều phải ẩn thân đi, trước khi đắc đạo. Hãy hứa với ta, chỉ dùng phép thuật khi ở trong kết giới này dưới sự giám sát của ta mà thôi.

Trúc nuốt nước bọt, cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng khi nghe nhắc đến “yêu ma”. Cô bé gật đầu lia lịa:

– Dạ, con hứa! Con sẽ không bao giờ dùng phép lung tung đâu.

Tiên Tre thở phào, vỗ nhẹ vào đầu con:

– Được rồi, nhớ lời hứa đấy. Thôi muộn rồi, mau về kẻo mẹ mong.

Trúc chào cha rồi quay lưng đi ra khỏi kết giới. Tiên Tre đứng nhìn theo bóng con gái khuất dần sau lũy tre, nhưng nỗi bất an trong lòng ông vẫn không hề thuyên giảm. 

Cơn gió chiều thổi qua rừng tre xào xạc, nghe như tiếng thì thầm của những bóng ma từ ngàn xưa vọng lại.


 

Chương 06: Khai Mở Cấm Thuật

Mỗi người một đoạn tre xanh

Ghép vào thành phép khắc danh cõi đời

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 07: Liên Minh Hắc Ám

Bóng đêm nuốt chửng trăng tà

Bốn phương lạnh giá ác ma tụ về

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 08: Ba Năm Sau

Mười tám tuổi mộng mơ đời

Muốn giang đôi cánh giữa trời tung bay

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 09: Tiểu Nghê

Ngàn năm trông miếu canh đền

Trăm năm thiên hạ đã quên Nghê thần

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 10: Cơn Bão

Trời gieo bão tố phong ba

Lòng con dậy sóng xót xa phận người

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 11: Lên Đường

Quyết lòng rẽ gió đạp mây

Kỳ duyên hội ngộ từ đây chung đường

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 12: Đụng Độ Đám Cô Hồn

Cửa thiêng chưa thấy bóng Thần

Đã nghe tiếng lũ vong thân gọi mời

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 13: Lạc Lối ở Đền Nội

Đền thờ Quốc Tổ Tiên Rồng

Cháu con hưởng phước một lòng kính tôn

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 14: Ao Sen Giếng Ngọc

Lặn tìm đáy nước ao sen 

Giếng sâu thăm thẳm một phen kinh hoàng

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 15: Đại Náo ở Đền Thượng

Đền thờ Thánh Núi Tản Viên

Ma cao một thước thần Tiên cao vời

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 16: Phong Ấn Cuối Cùng

Băng rừng vượt núi cheo leo

Đoạt viên ấn ngọc hiểm nghèo sá chi

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 17: Ra Khỏi Rừng Già

Dốc ngàn bậc đá non cao

Rừng già vây hãm lối nào thoát thân

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 18: Phá Ấn ở Hòn Chẹ

Một lòng giải cứu mẹ cha

Ngờ đâu mở lối yêu ma hiện hình

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 19: Núi Tản Sông Đà

Núi cao sông hãy còn dài

Năm năm báo oán đời đời đánh ghen

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 20: Giấc Mộng Cửu Vĩ Hồ

Chín đuôi quẫy lửa oan khiên

Ngàn năm oán chấp Thánh hiền lãng quên

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 21: Tuyệt Vọng

Chín đuôi quẫy lửa oan khiên

Ngàn năm oán chấp Thánh hiền lãng quên

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 22: Thần Kim Quy Dẫn Lối

Sử thiêng sông núi vẫn thờ

Thánh làng Phù Đổng vang thơ muôn đời

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 23: Trên Đỉnh Sóc Sơn

Sử thiêng sông núi vẫn thờ

Thánh làng Phù Đổng vang thơ muôn đời

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 24: Oai Linh Phù Đổng

Vó câu sấm động đất trời

Yêu ma khiếp vía rụng rời thoát thân

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 25: Cha và Con Gái

Thân Tre gió đánh tơi bời

Một cành Trúc nhỏ vẫn ngời sắc xanh

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

Chương 26: Long Quân Giáng Lâm

Long Quân thịnh nộ giáng lâm

Phận nàng Thanh Trúc thăng trầm về đâu?

▶ Đọc Full tại: https://xsa.vn/course/ebook-thanh-truc/  

 

Categories

(2) comments

  • Khách 02/06/2025 Trả lời

    Đọc tới hồi 6 rồi cuốn quá, Ra lẹ lẹ chap 7 đi ad ơi =))

  • Rycher 31/05/2025 Trả lời

    Hay nha, tranh cũng đẹp nữa

Bình luận

Name *
Add a display name
Email *
Your email address will not be published